Welcome to 
Tieng Hat Que Huong Website

 

 

Home
Sponsors
ACTIVITIES
Pictures
Instruments
Theaters
Music News
Comments
Columns
FAQs
Products
Contact Us

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Xem thêm websites:

 

Vietnam Melody

 

GS Trần Quang Hải

 

Đoàn Văn Nghệ Dân Tộc
Hướng Việt - Seattle

 

Quan Họ Bắc Ninh

 

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo

 

Nhà hát ca múa nhạc dân tộc Bông Sen

 

Nhà hát cải lương Trần Hữu Trang

 

 

 

 

Người truyền giữ âm nhạc dân tộc

Nghệ nhân Nguyễn Châu (c̣n gọi là Tư Châu), sinh năm 1907 ở làng Nghi An (Ḥa Vang, TP Đà Nẵng). Mảnh đất này cũng là nơi sinh thành nhiều chí sĩ yêu nước.

Chúng tôi đến thăm nghệ nhân Nguyễn Châu trong ngôi nhà gỗ ba gian nằm yên ả bên sự ồn ào, tất bật của phố phường Đà Nẵng.
Ở tuổi 104, cụ đă có hơn 90 năm gắn bó với âm nhạc truyền thống dân tộc và được mệnh danh là "báu vật nhân văn sống" giữa đời thường.
Người nghệ sĩ tài hoa
Những ngày này ở làng Nghi An, có một niềm vui lan tỏa trong bà con làng xóm, v́ nghệ nhân Nguyễn Châu - người con ưu tú của làng vừa vinh dự đón nhận danh hiệu Nghệ nhân dân gian và Kỷ niệm chương v́ sự nghiệp âm nhạc truyền thống của dân tộc.
Cụ là người đầu tiên của Đà Nẵng - Quảng Nam được tặng danh hiệu cao quư này. Không chỉ là người hoạt động lâu năm trong lĩnh vực âm nhạc truyền thống dân tộc, có công trong việc lưu giữ cổ nhạc, nghệ nhân Nguyễn Châu c̣n là người thầy của nhiều thế hệ nghệ sĩ ở Quảng Nam, Đà Nẵng. Ban nhạc của cụ Nguyễn Châu trước đây từng nổi tiếng khắp vùng.
Nhiều nghệ nhân cao tuổi ở đây kể rằng, hồi đó, hễ nghe nhắc tới ban nhạc Nguyễn Châu là nhiều người biết đến, t́m đến, để thưởng thức ngón nghề của cụ và để học nghề. Trong hàng trăm học tṛ đă có duyên theo cụ học nhạc, hơn nửa số đó bây giờ mưu sinh được với nghề và góp phần giữ được hồn cốt của âm nhạc dân tộc.
Tại buổi lễ trao tặng cụ Nguyễn Châu danh hiệu Nghệ nhân dân gian, chúng tôi chứng kiến nhiều h́nh ảnh xúc động, nghe được nhiều lời cảm ơn tự đáy ḷng của bao thế hệ học tṛ của cụ. Đó là những học tṛ tóc đă bạc, đi đứng phải có người d́u, lại có nhiều người là thương binh, bệnh binh, nhiều cháu nhỏ là con, cháu của các thế hệ học tṛ. Một số người từ vùng sâu, vùng xa của tỉnh Quảng Nam ra thăm và mừng "đại hỷ" của người thầy từng cưu mang, không quản vất vả để truyền nghề cho họ. Tất cả đều v́ ḷng cảm phục và biết ơn người đă d́u dắt, giúp đỡ trong việc học nghề để thỏa ḷng yêu nghệ thuật, và cả trong cuộc mưu sinh.
Kể về cuộc đời ḿnh, nghệ nhân Nguyễn Châu vẫn không quên những kỷ niệm của thời ấu thơ gian khó. Cụ nói rất biết ơn người vợ quá cố đă từng tảo tần nuôi cả đàn con khôn lớn, không những thế, c̣n nuôi ăn ở, học hành cả những học tṛ nghèo hiếu học lúc bấy giờ. Bén duyên với nghệ thuật nhạc dân tộc khi mới lên mười, Nguyễn Châu đă t́m ṭi, học hỏi và chơi các loại nhạc cụ như trống, nhị, đàn bầu, đàn tranh...
Năm 14 tuổi, bắt đầu tham gia trong đội nhạc phục vụ tế lễ xuân kỳ và thu tế của làng Nghi An (tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng trước đây). Lúc bấy giờ, Nguyễn Châu đă chơi thông thạo các bản nhạc dân tộc có nhiều tiết tấu khó và được mời đánh nhiều loại nhạc cụ trong các ban nhạc lớn. Niềm đam mê kết hợp với năng khiếu bẩm sinh và từ sự truyền dạy của các danh cầm ở Huế, ở Quảng Nam, đă giúp Nguyễn Châu dần hoàn thiện tài năng, trở thành nghệ nhân chơi đàn tài hoa, biết sử dụng hầu hết các nhạc cụ của ban nhạc, nhất là chơi xuất sắc các loại nhạc cụ: kèn, nhị, sáo, nguyệt, tranh, bầu; trong đó nổi bật nhất là đánh trống chiến.
Từ cái nôi của nghệ thuật
Trong ngôi nhà nhỏ đầy kỷ niệm của ḿnh, cụ Nguyễn Châu vẫn giữ được trọn bộ nhạc cụ hành nghề. Bộ nhạc cụ đă đi theo cụ suốt bao năm tháng, qua nhiều vùng quê, mang tiếng đàn, điệu nhạc đến cho người xem, người nghe. Đây là bảo tàng thu nhỏ, là tài sản quư giá của gia đ́nh mà hằng ngày cụ vẫn rèn dạy cho con cháu cách sử dụng, giữ ǵn. Trong bộ nhạc cổ đó, có những nhạc cụ đă ṃn nhẵn theo thời gian. Mỗi lần nhớ nghề, cụ Nguyễn Châu lại bảo con cháu đưa ra, rồi ngồi chơi lại những giai điệu bay bổng một thời.
Với 90 năm cống hiến cho cổ nhạc, có thể nói, nghệ nhân Nguyễn Châu là một đại thụ, là viên ngọc sáng của nền âm nhạc dân tộc Việt Nam. Qua "tuổi xưa nay hiếm" đă nhiều năm nhưng cụ vẫn ngày đêm truyền dạy lại nghề cho con cháu, như đó chính là ước nguyện của cuộc đời người nghệ sĩ, cùng lời nhắn nhủ rằng, dù khó khăn, vất vả bao nhiêu th́ thế hệ cháu con vẫn phải bảo tồn, phát huy vốn âm nhạc quư giá của dân tộc...

Làng Nghi An có một truyền thống vẫn c̣n ǵn giữ bao đời nay, như một món ăn tinh thần không thể thiếu của dân làng, đó là hằng năm, cứ đến đêm 30 Tết, Hội Cổ nhạc của làng lại tổ chức một chương tŕnh cổ nhạc để tiễn năm cũ, đón năm mới và cầu may, cầu an cho mọi nhà. Và nghệ nhân Nguyễn Châu là người được chọn để đánh lớp trống "chiến" đầu tiên trong thời khắc đó. Vào lúc giao thừa, cả gia đ́nh cụ lại cùng nhau ḥa tấu bản nhạc Lễ cáo tổ nhạc minh niên như một màn cúng tổ nhạc.
Trước Cách mạng Tháng Tám, cụ Nguyễn Châu được dân làng phong là Tư nhạc. Từ đó, cụ theo các đoàn tuồng đi biểu diễn ở nhiều vùng quê dọc dải đất miền trung, có khi vào đến Sài G̣n. Năm 1954, cụ là người đứng ra sáng lập Hội Cổ nhạc Đà Nẵng và cũng là người đứng đầu Hội Nhạc cổ ngoại ô Đà Nẵng. Khi nhắc đến Hội Cổ nhạc Đà Nẵng, cụ chỉ cho chúng tôi xem bức hoành treo ở gian giữa nhà ḿnh với bốn chữ Đồng thanh tương ứng. Cụ nói: "Đối với người chơi nhạc, phải có sự cộng hưởng, tất cả mọi người phải cùng về một mối tri âm, có vậy nhạc mới có hồn, mới ḥa thành một. Và lúc đó, âm nhạc là sợi dây bắc cầu giữa những giá trị văn hóa, nhân văn và con người".
Một trăm năm, bốn thế hệ theo nghề
T́m hiểu về gia đ́nh nghệ nhân Nguyễn Châu, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên và cảm phục bởi bốn thế hệ trong gia đ́nh cụ đều kế nghiệp nghề cổ nhạc. Bảy người con trong gia đ́nh cụ đều là những nghệ sĩ tài danh của Đà Nẵng. Cách cụ đặt tên cho các con cũng như một bản ḥa tấu vậy: Thọ - Phước - Ninh - Hiệp - Ḥa - Lợi - Lộc. Cả bảy người đều được học nghề bài bản, chơi nhạc thành thạo và hiện đều tham gia công tác trong ngành văn hóa, nghệ thuật tại Đà Nẵng. Con trai thứ của cụ là Nghệ sĩ Ưu tú (NSƯT) Nguyễn Ninh, Phó trưởng đoàn biểu diễn Nhà hát tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh. Và con dâu, NSƯT Lê Thị Phương Lan, diễn viên chính của Nhà hát tuồng này. Cả hai vợ chồng NSƯT Nguyễn Ninh đă đoạt nhiều huy chương vàng, bạc tại các hội diễn về âm nhạc truyền thống. Lớp cháu nội, cháu ngoại, rồi chắt nội, chắt ngoại của cụ hơn 30 người, có người đă tốt nghiệp đại học âm nhạc, chơi nhạc cổ truyền, ḥa tấu nhạc cổ truyền một cách thuần thục, hoặc chơi nhạc "đơn" đều điêu luyện. Dường như, "gien" năng khiếu thiên bẩm của cụ đă được truyền lại con cháu. Nói về cha ḿnh, NSƯT Nguyễn Ninh xúc động: "Tôi đă học được ở cha tôi nhiều bài học quư về âm nhạc và đạo đức nghề nghiệp. Ông luôn nhắc nhở chúng tôi, dù khó khăn đến mấy cũng phải cố gắng ǵn giữ cái hồn cốt và giá trị của âm nhạc dân tộc, qua từng điệu đàn, nhịp trống. Gần 60 năm qua, gia đ́nh chúng tôi là một ban nhạc nghệ thuật cổ truyền, và cha tôi là sợi dây nối vững vàng nhất giữa chúng tôi với âm nhạc dân tộc".
Không chỉ truyền dạy cho con cháu trong gia đ́nh kế nghiệp ḿnh, nghệ nhân Nguyễn Châu c̣n là người thầy của hàng trăm học tṛ mê nhạc xứ Quảng. Trong đó có nghệ sĩ Trần Quang Chánh, người học tṛ xuất sắc của cụ năm nay cũng đă 78 tuổi. Theo cụ Châu học nghề từ năm 20 tuổi, đến nay, ông Chánh đă có 50 năm gắn bó với nghề. Nói về cụ Nguyễn Châu, ông Chánh nhớ lại: "Lúc theo học đàn ở nhà thầy Châu, gia đ́nh tôi nghèo lắm. Cơm không đủ ăn lấy đâu tiền đi học, vậy mà gia đ́nh thầy đă cưu mang tôi. Tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in lời thầy dạy, dùng nhạc không phải để vui chơi mà là để uốn nắn ḷng người đi vào cuộc sống. Làm nghề là một chuyện, nhưng người nghệ sĩ phải giữ được đạo đức, tư cách, phải có tâm. Như vậy mới là người nghệ sĩ thật sự. Thầy đă dạy chúng tôi rất chu đáo những tiếng đàn, tiếng kèn, nhịp trống".
Câu chuyện của ông về cụ Nguyễn Châu là những kỷ niệm đầy t́nh nghĩa thầy - tṛ một thời gian khó. Ông được cụ Nguyễn Châu xem như con cả của ban nhạc gia đ́nh, những lúc cụ Nguyễn Châu không thể đi biểu diễn, cụ giao cho ông Chánh việc quản lư, d́u dắt và dạy dỗ các con ḿnh. Ở Đà Nẵng - Quảng Nam, cũng có nhiều nghệ nhân cổ nhạc, nhưng phần lớn họ đă qua đời, số c̣n lại th́ không giữ được tính kế nghiệp như cụ Nguyễn Châu, v́ vậy mà nghề có nguy cơ mai một. Mỗi nghề có một thủ nghệ khác nhau để tồn tại, âm nhạc cần cái gốc, cụ Nguyễn Châu lại là người học rộng, hiểu sâu và tâm huyết với nghề cho nên cái công kế nghiệp đă là một sự nỗ lực rất lớn. Cổ nhạc cần lắm những người như nghệ nhân Nguyễn Châu. Cụ là niềm tự hào, là nguồn động viên, cổ vũ để nhiều lớp nghệ sĩ trẻ hôm nay hướng tới.

(Nhandan)

 

GS Trần Văn Khê và tuổi 90 cùng sách

 

Mừng thượng thọ 90 tuổi, đêm 13-7, GS.TS Trần Văn Khê vừa có buổi ra mắt tập sách mới nhất của ông: Tự truyện Trần Văn Khê - những câu chuyện từ trái tim do Công ty Trí Việt - First News liên kết xuất bản với NXB Trẻ.

 

Đây là tập tự truyện đầu tiên của ông, được ấp ủ từ năm năm trước, với ư tưởng: "Tôi sẽ kể về những chuyện thật của đời ḿnh, những thăng trầm, buồn vui, hỉ nộ ái ố... để mọi người thấy thật ra Trần Văn Khê cũng là một người hết sức b́nh thường".

 

Tập sách do Đào Trung Uyên (công tác tại Tuổi Trẻ Online) chấp bút, với yêu cầu ghi lại đúng văn phong, lời ăn tiếng nói Nam bộ và cách suy nghĩ của GS.TS Trần Văn Khê.

 

Đến với tập sách như đang cùng nói chuyện với một người cao tuổi, tha thẩn lần hồi lục lại kư ức xưa. Ở đó có kinh nghiệm chống chọi bệnh tật, rèn luyện cơ thể, có ư chí tiến thủ bằng cách luyện trí nhớ, có t́nh yêu đờn ca, có mối t́nh với quê hương đất nước khi bôn ba qua nhiều xứ người...

 

12 câu chuyện là những trải nghiệm thực tế, là vốn quư của một quăng đời đầy sôi động như bản thân GS Trần Văn Khê: thuở ấu thơ ở làng Vĩnh Kim (Tiền Giang), sớm mồ côi cha mẹ, từ chuyến đi rời xa đất nước năm 1949 đến hành tŕnh qua nhiều quốc gia, hoạt động trong nhiều lĩnh vực văn hóa, âm nhạc, truyền bá tinh thần nghiên cứu, học tập và phổ biến tinh hoa âm nhạc VN với bạn bè thế giới. Điều tâm đắc nhất vẫn là cách đối nhân xử thế, nghệ thuật ứng xử ở đời mà ông rút ra được sau bao nhiêu sự kiện ông trải qua.

 

"Khi Israel và các nước Ả Rập gây nhau, những ai đến Israel thường không được các nước Ả Rập mời, thế mà nhờ âm nhạc tôi được mời đến cả Israel và các nước Ả Rập; tôi đến CHDCND Triều Tiên và đến cả Hàn Quốc...". Cái nh́n lại của một cụ già tuổi 90 như thế chắc chắn không phải là sự khoe khoang, mà đó là cách ứng xử quan trọng của một người làm văn hóa, là chỗ tinh diệu nhất của văn hóa - thường vượt lên trên những lằn ranh thị phi theo từng nhăn quan khác biệt của người đời.

 

* Cũng trong dịp mừng thượng thọ 90 tuổi, bộ sách hồi kư bốn tập của GS Trần Văn Khê vừa được Công ty sách Phương Nam tái bản thành hai tập. Trong lần tái bản này, GS có bổ sung một số h́nh ảnh và tư liệu quư giá suốt quá tŕnh hoạt động âm nhạc của ḿnh. Với cách kể mạch lạc và phong phú cùng giọng văn thuần khiết Nam bộ, bộ hồi kư dẫn dắt người đọc cùng ông đồng hành đến với hơn 40 nước trên thế giới.

Đi đến đâu ông không chỉ truyền bá âm nhạc truyền thống VN, mà c̣n khơi gợi con người nước đó quay về với chính nhạc cụ dân tộc của đất nước họ. Ông đă cùng những con người ưu tú của nhiều nước trên thế giới khơi gợi, học hỏi và phát triển các nhạc cụ dân tộc. Mỗi câu chuyện về cuộc đời, về âm nhạc ông viết trong hồi kư đều chứa đựng những bài học cần thiết cho mỗi người VN yêu nước.

 

Đúng ngày sinh nhật của GS Trần Văn Khê (24-7), Công ty văn hóa Phương Nam tổ chức buổi gặp gỡ thân mật nhằm chúc mừng thượng thọ GS lúc 19g tại cà phê sách Phương Nam (3 Nguyễn Oanh, Q.G̣ Vấp, TP.HCM).

 

Ngoài ra, dịp này Hăng phim Phương Nam cũng phát hành bộ phim tài liệu Trần Văn Khê - người truyền lửa với nội dung khắc họa sâu sắc chân dung GS Trần Văn Khê - một người nghiên cứu, biểu diễn, thuyết tŕnh tài năng và trên hết là một người truyền lửa âm nhạc dân tộc VN cho các thế hệ sau một cách bền bỉ không mệt mỏi.

 

LAM ĐIỀN

Hồi kư Trần Văn Khê vừa được Phương Nam và NXB Trẻ tái bản - Ảnh: PNC Youtube by: Khanh van

 

1 vài Videos quay lại cảnh ḥa đàn ngày hôm đó:

1/ Ngâm thơ Đường điệu Quảng ĐỀ TÍCH SỞ KIẾN XỨ (Thôi Hiệu)

http://www.youtube.com/watch?v=smFEClO-bNg

2/ GS Trần Văn Khê & Hải Phượng - YẾN TƯỚC TRANH NGÔN

http://www.youtube.com/watch?v=HDOT9buuOLE

3/ H̉A TẤU BỘ GƠ VIỆT NAM (GS Trần Văn Khê - Hải Phượng - Phạm Thúy Hoan)

http://www.youtube.com/watch?v=uv7ZpIRlarc

 

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo: Gởi với đường tơ muôn mảnh ḷng

Chương tŕnh giới thiệu “Nhạc sư Vĩnh Bảo – người thầy lớn trong âm nhạc truyền thống Việt Nam” tại nhà Giáo sư Trần Văn Khê vào tối 19-1, diễn ra thật xúc động, hấp dẫn. Cuộc nói chuyện của ông đă thu hút sự quan tâm của đông đảo giới nghệ sĩ, nhạc công, khán giả lớn tuổi và cả các sinh viên, học sinh - những bạn trẻ yêu thích nhạc dân tộc.

Năm nay, nhạc sư Vĩnh Bảo đă bước vào tuổi 93. Dáng ông gầy, gương mặt hiền từ, nụ cười đôn hậu, lối nói chuyện dí dỏm, dễ thương, thể hiện sự lạc quan yêu đời, yêu người, đặc biệt là t́nh yêu lớn mà ông dành tặng cho âm nhạc truyền thống, nhất là nhạc tài tử cải lương.

Nhạc sư Vĩnh Bảo tâm sự: “Mỗi khi đờn (đàn), tôi luôn muốn tiếng đờn nói thay tôi những nghĩ suy, trăn trở, những buồn – vui của tâm hồn. Tôi thường đờn trong trạng thái tĩnh lặng, thời khắc ấy đưa tôi đến gần với thiền, cho tôi sự thư giăn thảnh thơi, tâm hồn được bay bổng với nhạc, với điệu, với những bài bản truyền thống dân tộc”.

 

Hễ nói chuyện nghề, về cách làm đàn, cách đánh đàn và khi biểu diễn để giải thích các hơi, điệu, cách sắp chữ, sắp câu, những thủ pháp đặc thù của nhạc tài tử (rung, nhấn, mổ)… ánh mắt ông lại long lanh, tinh thần ông lại phấn chấn. Khi ông lướt tay trên dây đàn, những bài Dạ cổ hoài lang, Tiếng xưa, rồi bài bản tài tử Nam Xuân, Văn Thiên Tường, Tứ đại oán… nghe sao da diết, đầy cảm xúc. Nhưng cũng với những ngón đàn ấy, ông nhấn, ông tô điểm cho nốt đàn để biến thiên các tiết tấu đang buồn thành vui, lúc đang vui bỗng chợt buồn… khiến khán giả ngẩn ngơ thán phục.

 

Thời gian gần đây nhạc sư Vĩnh Bảo ít tiếp cận, biểu diễn phục vụ công chúng, nhưng đó không phải là ông ngừng làm việc. Ông vẫn luôn nặng t́nh với âm nhạc, nhất là nhạc tài tử Nam bộ. Trước đây, ông từng đến các nước Pháp, Mỹ… để giảng dạy và biểu diễn. Khoảng 5 năm trở lại đây, ông thực hiện rất hiệu quả việc dạy đàn qua internet cho học sinh người nước ngoài. Với ông, việc truyền dạy nghề là niềm vui, là hạnh phúc. Ông luôn muốn truyền dạy cho học tṛ những ǵ ḿnh có và mong mỏi các học tṛ sẽ giỏi hơn, có nhiều sáng tạo hơn ông, để có thể góp sức ǵn giữ và bảo tồn âm nhạc truyền thống dân tộc.

 

Có lẽ tâm tư người thầy, người nhạc sĩ, người nghệ sĩ tài hoa luôn vướng bận chuyện truyền nghề, ǵn giữ và bảo tồn những giá trị nghệ thuật âm nhạc dân tộc quư báu, thế nên ông đă gửi gắm nhiều suy tư, trăn trở vào bài thơ ông sáng tác cho riêng ḿnh, chất chứa nhiều xúc cảm.

 

“Nhả chút tơ tằm lên phím nhạc
Gởi vào cung bậc ít tâm tư
Nắn dây, giọng oán từng hơi thở
Gởi với đường tơ muôn mảnh ḷng”.

 

Giáo sư Trần Văn Khê – người bạn tri kỷ của nhạc sư Vĩnh Bảo, chia sẻ: “Dù nhạc sư Vĩnh Bảo đă 93 tuổi, nhưng ngón đờn của anh vẫn y như thời trẻ, bay bướm, giản dị nhưng sâu sắc như đưa khán giả vào cơi mộng. Anh c̣n là người khiêm tốn, thích dạy học, nói và viết cả tiếng Anh, tiếng Pháp, c̣n tài đóng đàn của anh thật tuyệt vời. Tôi rất hạnh phúc khi có được người bạn tri kỷ, tài hoa như anh!”

Từ trái qua: GSTS Trần Văn Khê, Nhạc sư Vĩnh Bảo, NS Hải Phượng, NS Khánh Vân và Hải Minh

THÚY B̀NH http://www.sggp.org.vn/amnhac/2010/1/216420/

Ảnh: Khánh Vân

 

Lưu luyến điệu bài cḥi
 

Ở Hội An, thông thường bài cḥi chỉ được tổ chức vào tối thứ bảy hằng tuần và vào những ngày rằm, khi đó phố cổ sẽ được thắp đèn lồng, bài cḥi vang lên trong một khung cảnh thơ mộng, yên b́nh. Nhưng những ngày diễn ra lễ hội Việt - Nhật (từ 14 đến 16-8) vừa qua, bài cḥi được tổ chức hăng đêm.

 

Một người bạn nghe chúng tôi sắp đi xem bài cḥi th́ cười và nói: “Muốn chơi bài cḥi hả? Ít nhất phải có bằng A tiếng Quảng đó nha!”. Chúng tôi cũng bật cười v́ câu nói đùa ngộ nghĩnh. Không ngờ đúng là như vậy, ván đầu tiên của bài cḥi, hầu như chúng tôi chỉ có thể nghe được tên của những quân bài đă ra mà không nghe rơ những câu hát của người hiệu. Phải mất mấy ván chơi và suốt ba ngày chơi chúng tôi mới tạm hiểu những câu hát thú vị của bài cḥi.

 

Bài cḥi có 30 quân bài, trên mỗi quân có ghi tên như: nhất tṛ, nh́ bí, tam quăng, tứ móc, nhất nọc, nh́ nghèo, ba gà, tứ xách... Cḥi ở đây cũng có đủ chín cái, mô phỏng những chiếc cḥi canh nương rẫy xưa kia nhưng làm đơn giản hơn, lợp lá và quây quần trong một không gian vừa phải nên có cảm giác rất gần gũi giữa người chơi và ban quản tṛ.

 

Ban hô bài cḥi ở Hội An gồm hai người quản tṛ được gọi là anh hiệu và cô hiệu, một người đàn nhị, một người đánh trống và hai người chạy cờ. Khi anh hiệu, cô hiệu hát và xướng lên quân bài nào th́ người chạy cờ có nhiệm vụ mang quân bài đó đi ṿng quanh cho mọi người thấy và phát những lá cờ vàng, xanh... cho những ai đang cầm thẻ bài có ghi quân bài đó ở trên. Khi nào người chơi có đủ ba quân đă được ra th́ thắng cuộc.

 

Điều mà chúng tôi cảm thấy rất thú vị là làn điệu đặc trưng của bài cḥi. “Hơi xuân nữ, hơi ai” ở đây không mang nét buồn sâu thẳm mà được pha trộn với tiết tấu nhanh tạo nên nét độc đáo. Không chỉ những câu hát cổ (như Không ngon cũng bánh lá gai/Dù anh có dại cũng trai học tṛ...), người hiệu c̣n thêm vào những câu hát mới pha lẫn những điệu lư, những bài nhạc mới sáng tác mà không làm mất đi cái cốt lơi của bài cḥi, tạo nên sự ṭ ṃ, quyến rũ của một tṛ chơi mang đầy tính nghệ thuật.

 

Có lẽ nhờ kết hợp với những ngày lễ hội nên số lượng người chơi khá đông, cả người Hội An, người nơi khác đến và du khách nước ngoài. Do vậy bài cḥi ở đây c̣n có nét khác biệt là sau các câu hát và gọi ra quân bài, người chơi sẽ được nghe thêm tiếng Anh, đánh vần tên của quân bài.

 

Có thật sự sống với không gian bài cḥi mới thấy được sức hấp dẫn và lôi cuốn của một tṛ chơi không mang nặng tính chất ăn thua như thế này. Những người lớn tuổi say mê theo dơi từng câu hát, cười thoải mái với những câu pha tṛ dí dỏm của anh hiệu, cô hiệu; những em bé tṛn xoe mắt nh́n lá cờ... Có thể các em chưa hiểu ǵ về những câu hát nhưng làn điệu bài cḥi th́ chắc rằng đă bắt đầu thấm đượm vào tâm hồn các em.

 

Ra về mà chúng tôi vẫn c̣n như lưu luyến theo điệu bài cḥi:

Hoa nhớ bướm hoa chờ hoa đợi
Người thương ai lưu luyến từng giờ
Người đi vạn dặm sương mờ
Năm canh có kẻ đợi chờ năm canh...

 

Làn điệu của quê hương

Đă có nhiều hội thảo về đề tài làm thế nào để âm nhạc dân tộc không bị mai một, làm cách nào để giáo dục âm nhạc dân tộc cho trẻ em... Chúng tôi nghĩ bài cḥi trên phố cổ Hội An chính là một trong những cách bảo tồn và phát huy âm nhạc dân tộc. Hăy mang âm nhạc, mang những giá trị văn hóa phi vật thể ấy đến nơi mà nó được sinh ra, đến gần hơn nữa với cộng đồng, nhất là với trẻ em. Làn điệu dân ca quê hương sẽ nuôi dưỡng và lớn lên theo tâm hồn, t́nh cảm của các em, tạo nơi các em một t́nh yêu đối với quê hương, đất nước.

N.S. HẢI PHƯỢNG (bao Tuoitre Online)

Chàng trai Mỹ mê nhạc cổ truyền VN

Một chàng trai người Mỹ đă lặn lội từ Michigan đến tận vùng châu thổ Cửu Long để học đàn và làm luận văn tiến sĩ về nhạc tài tử Nam Bộ nói riêng và âm nhạc truyền thống VN nói chung.

Nặng nợ với nhạc cổ truyền vn

Nh́n vẻ ngoài hiền lành, b́nh dị và khiêm tốn của Alexander M. Cannon (gọi thân mật là Alex), ít ai ngờ chàng trai 25 tuổi này lại là giảng viên âm nhạc của trường Đại học Michigan (Mỹ). Lại càng không ngờ chàng trai Mỹ này đă không ngại bỏ công sức, thời gian đến trực tiếp t́m hiểu, học hỏi những giá trị đặc thù của âm nhạc cổ truyền VN, vừa thỏa măn sở thích riêng, vừa để hoàn thành luận án tiến sĩ...

Xem tiep o day

Nguyễn Khoa Chiến (Tuoitre Online)

 

Giáo sư Trần Văn Khê: Cần giảng dạy âm nhạc dân tộc cho học sinh từ tiểu học

Là người Việt Nam định cư tại Pháp hơn 50 năm, Giáo sư Trần Văn Khê đă có rất nhiều công tŕnh nghiên cứu về âm nhạc dân tộc truyền thống Việt Nam. Với vốn kiến thức sâu rộng và ḷng yêu nghề, Giáo sư Trần Văn Khê dự định sẽ trở về nước để truyền thụ những ǵ đă t́m hiểu về âm nhạc cho thế hệ trẻ cũng như có những hoạt động thiết thực để bảo tồn âm nhạc truyền thống. Chúng tôi đă có cuộc phỏng vấn Giáo sư Trần Văn Khê…(Xem tiếp)

Theo Đài Tiếng nói Việt Nam

Người tiếp tay quảng bá âm nhạc Việt Nam tại Nhật

Midori Thúy là giáo viên dạy ở Đại Học Khoa Học & Xă Hội Nhân Văn. Cô học đàn bầu với Giáo Viên Minh Thành của CLB. Tiếng Hát Quê Hương và đă đậu chứng chỉ Trung Cấp Đàn Bầu của CLB THQH. Nay trở về Nhật, Cô đă ra sức giới thiệu âm nhạc dân tộc VN qua cây đàn bầu và các nhạc cụ khác. Dưới đây là thư và một vài h́nh ảnh Cô gửi về THQH để chia sẻ niềm vui...

Tokyo -- Chu Nhat dau thang 10. co mot chuong trinh co dip bieu dien dan bau va nguoi ta chup hinh cho toi. Toi mong Co xem cac hinh nay va vui voi toi. Day la khi toi bieu dien tai cong vien HIBIYA o Tokyo de cho nhung nguoi biet  nhung nhac cu khac cua nhung nuoc khac. Toi da gioi thieu Viet Nam. Co cho de trien lam cac nhac cu, toi trien lam duoc dan tranh, dan bau, sien tien, song lan va con ech tu VN. Va, sau khi toi bieu dien, neu co nguoi muon dan tu thi toi phai giup ho. va toi phai chi cach dan. Nguoi nghe tieng dan muon dan tu xem! Rat vui.

Toi rat thich de gioi thieu dan bau duoc nhu vay cho nhung nguoi khong chi nguoi Nhat, ma cung cho nhung nguoi nuoc ngoai. Cuoi thang 11, mot lan nua toi se bieu dien cho mot nhom NGO. Toi dang chuan bi 3 bai: Nguoi oi, nguoi o dung ve; Amazing Grace; va mot bai Nhat (chua chon duoc) Lan nay, toi co the hoa tau voi dan guitar duoc (mot ban nguoi VN). Neu hoa tau duoc thi hay hon mot chut, phai khong? Co oi, co biet khong tat ca co dip do, vi toi da hoc dan bau cham chi o VN voi Thay Thanh va cuoi cung Co da xac nhan "trung cap" hoc dan bau cho toi. Chuyen nay da lam cho toi mot su tu tin rat quy cho hoat dong khu vuc am nhac dan toc VN. voi va cho nguoi Nhat tai Nhat. Cho nen toi luon luon nho CLB THQH va Co. Cam on Co rat nhieu. Toi se co gang nhieu hon de xay cau qua van hoa am nhac giua 2 nuoc: VN-Nhat. Toi mong Co cung vui ve voi toi cho hoat dong am nhac cua toi.

Xin chao Co.

Midori Thúy

Nhấn vào đây để xem một số h́nh ảnh...(Click here to see picts.)

 

More Music News:

Ḥa Chung Niềm Vui …..

Nghe đàn đá ở nhà thầy Khê

Trống đồng Đông Sơn đúc trên phố cổ

Vietnam Sắc Hương Xưa 5

Cây đàn bầu VN lưu lạc

Xa quê nhớ một tiếng đàn

Nhạc Việt và ư chí độc lập dân tộc

V́ sao giới trẻ không thích nhạc truyền thống?

Tay trống số 1

Đàn Nhị có phải đàn đám ma?

Phượng Ca

Người hồi sinh nhạc cụ Tây Nguyên

 Thụy Điển ngỡ ngàng với nghệ thuật VN

Ca nhạc dân tộc: Làm sao thoát khỏi khuôn khổ "liên hoan" ?

Cần có việc làm thiết thực đối với âm nhạc dân tộc 

Orugi Kumiko, cô gái Nhật với cây đàn t'rưng

 Sức sống của Dân Nhạc

 Nhạc sĩ Cao Văn Lầu có phải là ông tổ ngành cải lương?

 Dạy nhạc kiểu mới - HOÀI HƯƠNG-UYÊN LY (báo Tuổi Trẻ)

Nhạc sĩ Huỳnh Khải: Từ anh nông dân đến thạc sĩ âm nhạc

 Người chế tác những cây đàn bầu tre nứa độc đáo

"Số hóa"...âm nhạc cổ truyền (KÁP THÀNH LONG - NGUYỄN QUỐC -Bao Tuoi Tre)

Đoàn nhă nhạc cung đ́nh Huế biểu diễn tại Bỉ

 Phải "Đô, Rê, Mi" rồi mới "Ḥ, xự, xang" GSTS. Trần Văn Khê

Nói chuyện về Âm nhạc Việt Nam trên Internet GSTS. Trần Văn Khê

 Môn guitar phím lơm tại Nhạc viện Tp.HCM (Hữu Trịnh )

 Nghệ nhân Tư C̣n: Sắc ngọt ngón đàn ḱm  PHƯƠNG LINH

 Ghé Hà Nội, nghe ca trù...(Minh Hiền)

 Nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Bảo thủy chung với đờn ca tài tử (Ba'o Thanh Niên)

 

 

 

Last Update:  08/06/2010 Copyright © 2002-2008 by [Tieng Hat Que Huong]. All rights reserved.

Copyright © 2008 by [Tieng Hat Que Huong]. All rights reserved.