![]() |
|
||||
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() |
NHỮNG GIÂY PHÚT KHÓ QUÊN Những ngày cuối năm, sau khi đă thi môn cuối cùng, bạn bè nô nức khăn gói về quê, nhưng tôi cố nán lại, để chờ đợi một sự kiện đặc biệt – buổi liên hoan cuối năm của Câu lạc bộ Tiếng Hát Quê Hương. Sáng chủ nhật hôm ấy, vẫn cái se lạnh của tiết cuối đông. Và tôi đến câu lạc bộ sớm hơn thường lệ. Lớp hôm nay vắng hơn thường lệ, có lẽ nhiều anh chị học viên đă về quê hoặc bận rộn chuẩn bị Tết. Nhưng cái không khí vắng vẻ đó không kéo dài lâu. Một lúc sau Cô đến, cùng với một số anh chị, tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc. Hỏi ra mới biết v́ sao hôm nay Cô không đến sớm như thường lệ. Cô và các chị đă tất bật mua đồ cho ngày hôm nay, và việc chuẩn bị đă bắt đầu cách đây hơn một tuần. Tự nhiên thấy ḿnh hơi buồn một chút, v́ cả tuần qua ḿnh vẫn chưa thi xong nên không phụ giúp được ǵ cho Cô. Thôi kệ, hôm nay ḿnh cố gắng hết ḿnh để bù lại những ngày qua, góp chút sức ḿnh vào buổi tiệc. Ngay sau giờ học kết thúc, mỗi người một tay, kê bàn ghế, trải khăn bàn, xếp chén dĩa. Với tiêu chí “Ngon, bổ rẻ, nhanh, gọn, nhẹ”, nên tất cả chén dĩa ly đều bằng nhựa, dùng một lần rồi vứt, không mất quá nhiều thời gian cho việc dọn dẹp. Lớp học mỗi lúc một đông hơn, tiếng nói cười rộn ră, những dáng người tất bật. Tôi bỗng cảm thấy vui và hạnh phúc v́ được sống trong một trường thật chan ḥa, đầm ấm, ai cũng vui vẻ chan ḥa cùng nhau để lo cho việc chung. Đúng 10h45, mọi thứ đă sẵn sàng. Trong lúc chờ khách đến, thầy Thái Ḥa tổ chức cho cả CLB hát vài bài để hâm nóng không khí. Tuyệt vời nhất là một bác cao tuổi trong lớp dân ca đă cống hiến cho lớp hai bài quan họ, với chất giọng mộc mạc và truyền cảm. Chính những người như bác là truyền lửa để những thế hệ trẻ như chúng tôi thêm yêu, thêm trong những giá trị cổ truyền củ dân tộc. Phần văn nghệ càng lcú càng sôi nổi, càng hăng hơn với tiếng trống của anh Cảnh xen với tiếng vỗ hết ḿnh của chúng tôi. Chúng tôi như quên hết cái đói mà chỉ ít phút trước c̣n gào thét khi những đĩa thức ăn “trêu ngươi” trước mặt. Những giai điệu dân ca quen thuộc mà hàng tuần ban nhạc vẫn đệm cho lớp dân ca. Vừa nghe, đôi khi tôi lại “ngứa tay”. Gần 70 con người, tŕnh độ khác nhau, quê quán khác nhau, nghề nghiệp khác nhau, nhưng khi đă đến đây như ḥa làm một, cùng vổ tay, lắc lư ḥa giọng ca tiếng trống.
Mười lăm phút qua nhanh, và khách đă đến. Sau khi Cô
giới thiệu lư do buổi tiệc và các vị khách mời, bữa tiệc bắt đầu. Rượu
được khui, nước ngọt được rót cho từng người. Ly rượu (cũng là ly nhựa.
:D) được chuyền cho từng người, có người uống được, có người chỉ nhấp môi.
Nhưng có lẽ không cần men rượu, men t́nh trong mỗi người đă nhóm tự khi
nào. Bữa tiệc chắc chắn sẽ c̣n kéo dài hơn nữa nếu Cô không nhắc đă hết
giờ cho tiết mục “ăn” và bắt đầu tiết mục “chơi”. Cô Khánh Vân bận việc về
sớm, nên giao cho Phước một “nhiệm vụ hết sức cao cả”: “Quyên góp” xương
gà cho món lẩu “xí quách” cho mấy con kiki nhà cô. Mọi người kháo nhau “ Ở
đây 70 người th́ phải gom cho đủ 70 cục xương nhe, thiếu một cục là coi
chừng...”. Chàng ta chỉ biết bẻn lẽn đi làm “nhiệm vụ” của ḿnh. C̣n hoàn
thành xuất sắc hay không, th́ để tôi hỏi lại anh ta.
Phần tṛ chơi là phần sôi động nhất. Mở đầu là rút
thăm trúng thưởng. Những là thăm được chuẩn bị từ đầu giờ, có tên của tất
cả những người có mặt, được cho vào một cái hũ h́nh con gấu (cái này chắc
của bé Thỏ đóng góp nè.
Sau tán cuộc chơi, hiện ra trong lớp học là một băi
chiến trường. Trước khi dọn dẹp ra về, mọi người ngồi lại cùng hát một bài
như trao nhau những lời chúc một lời chúc Tết thật mộc mạc và chân thành.
“Vui là vui quá, vui là vui ghê”...
“Hăy tận hưởng một màu Xuân mới thật tuyệt vời nhé, hẹn gặp lại.”
HV.
Kim Long Video clips quay buổi liên
hoan Tất niên "Tiễn Cọp - Rước Mèo" của bà con Tiếng Hát Quê
Hương 1/ HAPPY NEW YEAR... 3 miền
Videos by Khanh Van
|
||||
|
Nhật kư học đàn Tranh của một HỌC TR̉ GIÀ
Click vào đây để đọc lọat bài NHẬT KƯ HỌC ĐÀN TRANH (4 phần)
|
|||||
|
TIẾNG ĐÀN TRANH CỦA MẸ (Kính dâng hương hồn mẹ tôi) Nhớ một lần tôi thức giấc giữa đêm khuya, thấy mẹ tôi ngồi khảy đàn tranh dưới ánh đèn dầu leo lét. Khi ấy tôi vừa lên sáu tuổi nhưng đă biết xúc cảm v́ âm hưởng của tiếng đàn ảo năo. Đến bây giờ nhớ lại, tôi vẫn ngỡ âm điệu của tiếng đàn trầm bỗng, nhặt khoan như c̣n văng vẳng bên tai tôi. Tiếng đàn buồn như mưa rả rích ngoài hiên trong đêm trường cô tịch. Tiếng đàn như thở than t́nh cảnh cô đơn, như vấn vương nỗi u hoài, thổn thức. Đang gởi tâm tư vào cung đàn, mẹ không biết tôi đang nh́n mẹ với niềm yêu thương dào dạt. Đôi mắt mẹ như giăng màn lệ mỏng, loang loáng ánh đèn khuya. Mẹ tôi buồn và khảy đàn tranh trong đêm ấy v́ cha tôi đi phiêu bạt giang hồ gần nửa năm vẫn chưa về. Mẹ tôi thẫn thờ trông đợi, mang nặng niềm thắc thỏm, lo âu. Khi cha tôi về, cả nhà hớn hở vui mừng. Trong bữa tiệc vui cùng bằng hữu, cha yêu cầu mẹ đàn một bản cho mọi người thưởng thức. Mẹ tôi tươi cười, so dây đàn rồi khảy một điệu với âm thanh d́u đặt, du dương. Tiếng đàn nhẹ nhàng như quyện theo những cánh bướm lượn ngoài luống hoa trước nhà và trong như màu nắng mai. Gương mặt mẹ rạng rỡ, đôi môi như mỉm cười. Tôi nghe ḷng cũng hân hoan theo mẹ. Chắc hôm nay cha tôi về nên niềm vui của mẹ ḥa trong tiếng đàn êm trôi như ḍng sông xanh giữa mùa Xuân tươi mát. Sau này tôi hỏi tên bản đàn ấy, mẹ tôi trả lời: - Đó là bản “Song Phi Hồ Điệp". Năm ấy đến ngày giỗ của ông ngoại tôi, mẹ u sầu ngồi trước bàn thờ dạo lên cung điệu nghe nỉ non, ai oán. Cha tôi, anh, chị, em tôi và bà con họ hàng đều ngồi im lặng nghe tiếng đàn của mẹ. Gương mặt người nào cũng đượm vẻ buồn. Sau khi đàn xong, mẹ treo cây đàn bên cạnh bàn thờ. Tôi c̣n nhớ, trong khi mọi người ăn giỗ, mẹ tôi đă kể lại ngày xưa ông ngoại tôi rất thích nghe cổ nhạc miền Nam nên cho mẹ tôi đi học đàn tranh. Mẹ tôi cả ngày quấn quít bên bà ngoại không muốn rời xa nửa bước nên mẹ không chịu đi học đàn. Ông ngoại phải dỗ dành mẹ măi mới được. Mẹ miễn cưỡng vâng lời cho ông ngoại vui ḷng chớ sáng nào trước khi đi học đàn, mẹ cũng bịn rịn, ôm bà ngoại mà khóc. Ông ngoại khuyên nhủ, vuốt ve rồi bồng mẹ đặt lên lưng ngựa để đưa đến nhà ông thầy dạy đàn cách xa nhà ngoại mấy dặm đường. Vậy mà mẹ tôi đă làm vui ḷng ông ngoại, cố gắng học đàn. Mẹ kể: Năm lên 13 tuổi, mẹ đàn được nhiều bài bản kể cả những bản “oán” rất dài và rất khó đàn, khó nhớ như bản “Tứ Đại Oán”, “B́nh Sa Lạc Nhạn”, “Giang Nam”, “Trường Tương Tư”. . . Những đám cưới, đám tiệc có đàn ca tài tử, ông ngoại thường được mời dẫn mẹ đến để đàn. Người ta coi rất đông. Họ chen nhau để nh́n mặt người khảy đàn tranh v́ lúc đó mẹ là một đứa bé gái, c̣n các cây đàn khác do các ông nhạc sĩ lớn tuổi đàn. Tôi đă biết được nguyên do mẹ tôi đàn trong ngày giỗ của ông ngoại tôi. Lần nào đàn một bản để “cúng” ông ngoại, mẹ cũng khóc v́ nhớ thương hai đấng sanh thành đă vĩnh viễn ĺa xa mẹ. Rồi bỗng tai biến xảy đến cho gia đ́nh tôi. Lực lượng Việt Minh về phục kích lính Pháp tại vườn nhà tôi. Khi hai bên giao tranh, cả gia đ́nh tôi cùng người láng giềng phải chạy vào rừng để ẩn trốn. Khi Việt Minh rút lui, quân Pháp ồ ạt tràn vào, triệt hạ luôn cả thôn ấp của tôi. Nhà tôi bị chúng lấy hết đồ đạc và đốt cháy. Cây đàn tranh của mẹ tôi đă hóa thành tro than trong biển lửa kinh hoàng ! Nhờ một người bà con làm thông dịch viên cho Pháp minh oan cho gia đ́nh tôi nên cha mẹ tôi cùng người hàng xóm được phép hồi cư. Cha tôi cất lại một căn nhà mới ở xóm chợ chớ không về trên nền đất cũ nữa. Mẹ tôi sớm hôm gian khổ phụ giúp cha tôi tạo lại sự nghiệp cho gia đ́nh được ấm no, hạnh phúc. Một hôm tôi nhắc lại chuyện nghe mẹ đàn giữa đêm khuya, mẹ tôi ngạc nhiên hỏi: - Lúc đó con mới vừa lên 6 tuổi mà sao con c̣n nhớ? - Con nhớ rơ lắm, mẹ đàn buồn khiến con muốn khóc. Tôi đề nghị mẹ mua cây đàn tranh mới. Mẹ tôi lắc đầu buồn thảm: - Mẹ không muốn đàn nữa v́ mỗi khi đàn th́ mẹ nhớ ông ngoại, bà ngoại. Không cầm được nước mắt. Mẹ bỏ đàn đă lâu, tay mẹ đă cứng khó mà đàn hay được. “Thần Hỏa” đă thiêu rụi cây đàn tranh là chấm dứt cái nghiệp đàn của mẹ, vả lại bây giờ ḿnh là dân làm ăn mà c̣n đàn địch sợ người ta cười. Kể từ đó, mẹ tôi không đàn nữa. Thỉnh thoảng tôi gợi lại những bản đàn của mẹ. Mẹ thường xướng âm một vài điệu mà mẹ c̣n nhớ cho tôi nghe. Ngoài những chữ Xề, Liu, Ĺu, Xê, Xể, Xang, Xảng, Xự c̣n có chữ á,á nghe rất . . . buồn cười. Tôi hỏi mẹ: - Sao bản đàn có chữ Á, Á nghe ngộ vậy mẹ? Mẹ tôi cười đáp: - Chữ Á là chữ đặc biệt của bản đàn tranh. Âm hưởng tiếng đàn tranh của mẹ tôi đă khiến tôi yêu thích cổ nhạc miền Nam từ thời niên thiếu. Năm lên 14 tuổi, vào những dịp nghỉ hè, tôi đi học đàn, ca cổ nhạc nhưng rất tiếc là không có cơ hội học đàn tranh như mẹ tôi mà tôi lại sử dụng cây lục huyền cầm! Tôi đàn không giỏi mà ca cũng không hay nhưng mẹ tôi rất thích nghe tôi ca qua tiếng đàn của bè bạn láng giềng. Lần nào tổ chức đàn ca “tài tử” tại nhà tôi, mẹ cũng là một khán thính giả ái mộ tôi nhiều nhứt. Tôi cố gợi hứng cho mẹ luyện lại ngón đàn tranh. - Phải chi mẹ đàn cho con ca th́ thích biết mấy! Mẹ tôi mỉm cười, nói: - Mẹ lớn tuổi rồi, hai tay đă cứng ngắc mà đờn cái nỗi ǵ nữa. Mẹ chỉ thích nghe tụi con đàn ca thôi! Hết bậc tiểu học ở trường làng, tôi phải xa quê nhà để tiếp tục theo học trường trung học ở tỉnh. Hè nào trở về mái nhà xưa để sum họp với mẹ, mẹ cũng nấu cho tôi ăn những món mà tôi thích khẩu nhứt. Tôi lại mời bạn bè cũ đến nhà, đàn ca cho mẹ nghe. Những cuộc họp bạn đàn ca của tôi và bằng hữu để làm vui ḷng mẹ tiếp diễn từ mùa hè này sang mùa hè khác cho đến lúc tôi giă từ mẹ để bước vào đường chinh chiến th́ mấy năm tôi mới về thăm mẹ một lần. Lần nào về phép tôi cũng quy tụ bạn bè đến để đàn cho mẹ thưởng thức. Những kỷ niệm xưa vẫn c̣n in đậm giữa tâm hồn tôi. Bây giờ, sống nơi hải ngoại, tôi hằng mong ước một ngày về thăm mẹ cho thỏa ḷng thương nhớ. Mẹ cũng mỏi ṃn chờ đợi tôi về. Tôi đă ghi âm giọng ca của ḿnh qua tiếng đàn của một nhạc sĩ nổi tiếng ở Sài G̣n với nhiều bản cổ nhạc miền Nam vào một cuốn băng nhựa, gởi về cho mẹ, để mẹ nghe lại được tiếng ca quen thuộc của một đứa con đang ở tận chân trời, góc biển. Mẹ yêu cầu tôi gởi thêm cho mẹ một cuốn băng đặc biệt với những bài ca vọng cổ do tôi tự biên soạn và tự ca mà mẹ đă được nghe nhiều lần khi tôi c̣n sống ở quê hương. Tôi dự định Hè năm sau, vợ chồng tôi sẽ về Việt Nam để làm lễ chúc thọ cho mẹ. Trước khi về làng cũ, tôi sẽ ghé lại Sài G̣n, nhờ các danh cầm, trong đó chắc chắn phải có cây đàn tranh cùng ḥa tấu cho tôi ca để thu vào băng nhựa những bài ca của tôi được mẹ yêu thích. Trong lễ chúc thọ, tôi sẽ dâng cho mẹ cuốn băng này và sẽ đặt nó vào “cassette” cho mọi người đến dự tiệc thưởng thức giọng ca “tài tử” của một “ca sĩ nghiệp dư” ở Mỹ về. Chắc mẹ sẽ vui mừng, cảm động đến tuôn rơi nước mắt. Tôi sẽ dâng cho mẹ những món cao lương mỹ vị và chính tay tôi sẽ đút cho mẹ ăn từng muỗng v́ mẹ đă già chân yếu, tay run. Tôi sẽ gợi hứng cho mẹ xướng âm vài đoạn trong những bài bản mà mẹ c̣n nhớ được. Chắc tôi sẽ bật cười khi nghe những tiếng á . .á. . trong bản đàn tranh. Nhưng dự tính chưa thực hiện được th́ bất ngờ mẹ tôi lâm trọng bệnh và qua đời trong khi tôi không về nh́n được mặt mẹ lần cuối. Tôi không vẹn tṛn chữ hiếu với mẹ tôi! Niềm hối hận ray rứt cả cuộc đời tôi không bao giờ nguôi được. Những năm tháng trước khi mẹ tôi mất, tuy sống ở tha phương nhưng mỗi lần nhớ mẹ, tôi nghe ḷng ḿnh c̣n được an ủi là sẽ có ngày về quê để gặp lại mẹ. Bây giờ, mỗi lần nhớ mẹ, tôi nghẹn ngào, đau xót v́ biết rằng không bao giờ tôi được gặp lại mẹ nữa! Ngày xưa, xa ĺa tổ ấm để đi vào cuộc đời sương gió, những lần bị hoạn nạn, bị phiền năo, bị thất bại, bị đắng cay, tủi nhục, tôi cũng về bên mẹ để được mẹ xoa dịu những nỗi đau thương bằng giọng nói hiền ḥa, êm ái, để được mẹ nh́n bằng ánh mắt tŕu mến, bao dung. Bây giờ tôi biết t́m đâu nguồn yêu thương vô bờ bến của mẹ tôi nữa! Suốt đời mẹ hy sinh cho chồng, con, không quản ngại sự nhọc nhằn đau khổ. Mẹ tôi là một người mẹ Việt Nam vẹn toàn tứ đức, tam ṭng. Mẹ sốt sắng trong việc làm từ thiện, cứu giúp người bất hạnh, cứu cả loài vật gặp nạn tai, để đức lại cho các con được hưởng về sau. Tôi đă mất đi một người mẹ nhân từ mà tôi măi măi tôn thờ. Tôi cầu nguyện xin Thượng Đế cho tôi được làm con của mẹ ở kiếp sau để tôi sẽ đền bù những thiếu sót trong bổn phận làm con của tôi ở kiếp này. Trong những buổi hoàng hôn, những buổi hừng đông trước khi đến hăng làm việc, tôi cũng đốt nhang trước bàn thờ và nh́n di ảnh của mẹ tôi trong nỗi thương tiếc vô cùng. Mỗi lần nghe tiếng đàn tranh qua băng, đĩa cổ nhạc miền Nam là tôi nhớ đến h́nh ảnh mẹ tôi ngồi khảy đàn tranh ngày trước. H́nh như tiếng đàn tranh của mẹ c̣n vang vọng dư âm trong suốt cuộc đời tôi. Tôi sẽ thực hiện một cuốn băng nhựa với giọng ca của tôi qua những bài giọng cổ mà mẹ đă yêu cầu dù bây giờ mẹ đă an giấc ngàn thu. Tôi sẽ về Việt Nam để thăm mồ mẹ và trước bàn thờ mẹ, tôi sẽ mở máy “cassette” cho tiếng ca của tôi theo khói hương nghi ngút gởi đến mẹ ở cơi xa. Tôi sẽ đi học cấp tốc đàn tranh trong thời gian về thăm quê hương. Tôi sẽ mua một cây đàn tranh đem về đất Mỹ để treo bên bàn thờ mẹ tôi. Trong những đêm nhớ mẹ hay những ngày giỗ, tôi sẽ đàn một bản trước bàn thờ mẹ cũng như ngày xưa mẹ đă đàn để tưởng niệm ông bà ngoại trong ngày giỗ hàng năm./. HOA HUỆ TRẮNG
DÁNG CÔ
Con thương dáng Cô tự lâu rồi Khánh Vân
LỜI TRI ÂN Kính gửi: Ban Chủ Nhiệm Câu lạc bộ Tiếng Hát Quê Hương Tôi là Bùi Thị Hoàng Trang, 82 tuổi - học viên lớp 5 Đàn Bầu. Kính thưa Ban Chủ Nhiệm và Thầy Cô giáo: Thời gian qua được Thầy Cô, Ban Chủ Nhiệm tận t́nh, kiên tŕ giúp đỡ, nên nay tôi đă học xong chương tŕnh lớp 5 đàn bầu. Hôm nay tôi xin có lời gởi đến để tri ân Thầy Cô, Ban Chủ Nhiệm và đồng thời cũng có vài lời đề nghị sau: Với bản thân tôi, sau khi nghỉ hưu không biết làm ǵ để có ích cho đời, cho gia đ́nh vào những ngày cuối đời, ngoài việc đọc báo, nên tôi đến Câu Lạc Bộ Tiếng Hát Quê Hương, mong t́m được niềm vui. Và tôi đă đến với Câu Lạc Bộ khi đă 75 tuổi; đến đây nghe âm thanh ngọt ngào của dân ca, tiếng đàn của nhạc dân tộc, đặc biệt là âm thanh của cây đàn bầu nghe dịu dàng, ấm áp như tiếng Mẹ ru hời của thuở c̣n ấu thơ…đă cuốn hút tôi, nên tôi xin vào học lớp đàn bầu. Được sự chấp nhận của Ban Chủ Nhiệm tôi đă vào học (lớp 1) lớp đàn bầu khi vừa 75 tuổi, nay 82 tuổi tôi đă học xong chương tŕnh lớp 5. Sở dĩ có kết quả đó là nhờ sự tận t́nh và kiên tŕ giúp đỡ, chỉ dẫn của Ban Chủ Nhiệm và Thầy Cô giáo. Sự kiên tŕ của Thầy Cô giáo quả là một sự kiên tŕ đáng kính, một tấm ḷng vàng đối với học viên nên đă giảng dạy được nhiểu học viên già - nhiều tuổi, tiếp thu khó khăn, lại bị bệnh già hạn chế. Kính thưa Ban Chủ Nhiệm và Thầy Cô, Từ khi được làm bạn với cây đàn bầu, đến nay tôi thấy như đời trẻ lại, vui khỏe hơn, chuỗi ngày cuối đời có ư nghĩa hơn. Với gia đ́nh, có lúc bà đàn, cháu hát vui vẻ cũng làm cho bầu không khí gia đ́nh vui hơn, ấm cúng hơn, có lúc dạy cháu hát câu dân ca, dạy cho cháu vài nốt (tạo âm) trên cây đàn bầu ít nhiều giúp các cháu làm quen với âm nhạc dân tộc, cũng tạo ra niềm vui cho con cháu, gia đ́nh thêm vui…Tôi nghĩ đó là những việc làm có ích cho tuổi già. Qua thời gian học ở Câu Lạc Bộ, nay tôi xin có vài ư kiến đề nghị như sau: Nên nhân rộng, đưa môn âm nhạc dân tộc vào trường dạy cho học sinh. Đưa vào các Câu Lạc Bộ của người cao tuổi phổ cập rộng răi hơn. Pḥng học nên yên tĩnh hơn để người gảy đàn nghe được tiếng đàn của ḿnh, th́ tạo âm thanh chuẩn xác hơn. Hiện tại nơi học đàn bầu có nhiều tiếng đàn của các loại nhạc cụ khác nên khó khăn cho nhiều giáo viên dạy cũng như học viên cũng gặp khó khăn trong việc nghe được tiếng đàn của ḿnh để tạo âm thanh chuẩn xác hơn. Trên đây là mấy ư kiến nhỏ, gởi đến xin Thầy Cô tham khảo. Kính chúc Thầy Cô vạn sự thành đạt.
Sài G̣n ngày 25-07-2007 Luật Gia Bùi Thị Hoàng Trang Học viên lớp đàn bầu 5
Yêu sao câu dân ca Từ khi tôi mới cất tiếng khóc chào đời đă được mẹ hát cho nghe những bài ru à ơi đậm đà t́nh nghĩa. Khi lớn hơn chút nữa lại nghe bà, nghe mẹ hát những bài lư, bài vè, những bài dân ca Việt Nam. Và khi tôi trưởng thành, tôi có thể tự ḿnh hát lên những bài hát mà thuở ấu thơ tôi đă được nghe. Những làn điệu nhẹ nhàng mà sâu lắng, thanh thoát của dân ca Việt Nam đă in vào trong kư ức tôi. Tôi thầm ao ước trở thành một ca sĩ để đem dân ca Việt Nam đến với mọi người và để thỏa ước nguyện mà bà và mẹ tôi hằng mong. Nhưng có lẽ tôi không có tài để trở thành người như thế nên tôi chỉ biết tự ḿnh thích và tự ḿnh hát cho ḿnh nghe, và chỉ có bà, mẹ và bạn bè là khán giả mỗi khi tôi cất tiếng ca. Tôi yêu dân ca và những làn điệu của nó. Tôi mong muốn được đi học hát dân ca, nhưng do hoàn cảnh tôi không thể thực hiện được điều mà tôi yêu thích. Dịp may đă đến với tôi khi bất ngờ tôi được thầy chủ nhiệm giới thiệu về lớp học dân ca tại Cung Văn Hóa Lao Động vào sáng chủ nhật hằng tuần do câu lạc bộ Tiếng Hát Quê Hương tổ chức. Nắm được sợi dây may mắn đó, tôi tức tốc tới đăng kư học hát dân ca, môn học mà tôi hằng ao ước. Ở đây tôi được thầy cô chỉ dạy tận t́nh, thầy chỉ tôi cách luyến, cách ngân một bài lư của mỗi vùng miền khác nhau. Cô chỉ cho tôi những nốt nhạc, những thanh âm. Tôi được học không chỉ dân ca miền Nam, miền Trung mà c̣n cả những làn điệu quan họ mượt mà của miền Bắc. Làn điệu dân ca của mỗi miền đều có những nét đặc trưng riêng, miền Bắc í a í ới duyên dáng với Người ơi Người ở đừng về, Se chỉ luồn kim, Ngồi tựa mạn thuyền, C̣n duyên... th́ cũng có những làn điệu sâu lắng của miền Trung như Lư con sáo Huế, Lư mười thương... cho đến những giai điệu phóng khoáng, tươi vui của Lư đất giồng, Lư ngựa ô, Lư cây bông... của miền Nam. Tôi được học những bài mà trước đây tôi chưa hề biết ngoài những bài thường nghe bà và mẹ tôi hát. Đó là sự may mắn. Nhưng tiếc rằng thời gian học của tôi quá ngắn, mỗi chủ nhật lớp chỉ có 2 giờ, nếu như thời gian được kéo dài hơn th́ hay biết mấy. Tôi không muốn xa thầy, xa cô và xa những người bạn mới quen có cùng sở thích. Nhưng dù sao tôi cũng cám ơn thầy cô. Nhờ thầy cô mà tôi hiểu ra rằng dù tôi đang nghe bất cứ loại nhạc nào nhưng trước sau ǵ cũng đều trở về cội nguồn, trở về với ḍng nhạc dân ca truyền thống mà tôi đang cố góp một phần nhỏ bé để giữ ǵn, mặc dù tôi hát không hay nhưng người ta thường nói “Hát hay không bằng hay hát” các bạn nhỉ? Trần Thị Nhài - Lớp Dân Ca Cảm nhận lớp Sáo Trúc Qua 2 tháng học sáo trúc ở câu lạc bộ Tiếng Hát Quê Hương em thấy tiến bộ rất nhanh. Đó là nhờ công dạy bảo của thầy Sơn và đặc biệt là cô Thúy Hoan. Cô thường xuyên kiểm tập và có những lời nhận xét, phê b́nh rất rơ ràng và nghiêm khắc. Từ đó em mới có thể tiến bộ được như ngày hôm nay; mà mới có 2 tháng thôi. Câu lạc bộ Tiếng Hát Quê Hương ra đời là để thế hệ sau này có thể biết và hiểu thêm về nền âm nhạc của ông cha ta ngày xưa đă cất công gầy dựng nên. Mặc dù những nhạc cụ chỉ được làm bằng vật liệu gỗ, tre... nhưng nó là một món ăn tinh thần không thể thiếu ngày xưa – lúc mà đất nước ta chưa được như ngày hôm nay. Nó đă khích lệ, làm vui, tô đẹp cho nền văn hóa của nước nhà. Ngày nay do đất nước của chúng ta đang hội nhập cùng thế giới nên nền âm nhạc truyền thống đă bị bỏ quên và không c̣n thịnh hành nữa. Hiểu được điều này, câu lạc bộ Tiếng Hát Quê Hương đă được thành lập và đă bồi dưỡng nâng cao những tài năng trẻ để cho âm nhạc dân tộc được quan tâm nhiều hơn, phổ biến hơn. Câu lạc bộ đă tạo điều kiện cho những bạn trẻ thời nay như em có thể ḥa ḿnh vào cả hai thể loại âm nhạc truyền thống và hiện đại, đó là một điều rất có ư nghĩa mà câu lạc bộ đă làm được. Để cho câu lạc bộ ngày một phát triển và vươn xa hơn nữa, ngày càng có nhiều bạn trẻ đến học tập, th́ chúng ta cần phải tổ chức nhiều buổi biểu diễn giao lưu hơn nữa ở tại Cung Văn Hóa Lao Động. Tạ Văn Thắng - Lớp Sáo Trúc
“T́nh Ca Quê Hương*” c̣n đọng măi...
|
|||||
|
|||||
|
|
|||||
|
Last Update: 02/09/2011 Copyright © 2002-2009 by [Tieng Hat Que Huong]. All rights reserved.